Từng gian phòng vang lên tiếng binh binh bang bang, mấy nam nhân còn chưa kịp kéo quần đã mở cửa hốt hoảng chạy trốn. Lý Tiểu Phúc thất đức trái một quyền phải một cước, vừa trốn vừa đá văng cửa phòng hai bên ra, hắn vội vàng liếc qua, không có! Gian này không có! La tiểu bảo lần đầu gặp lạc thần hi. 10. La tiểu bảo đại chiến hạ vân cẩm. 11. Cậu nhóc này trông y như mình? 12. Cặp sinh đôi lần đầu gặp nhau. 13. Gặp lại người đàn ông hôm đó. Chương 247: Nhầm lẫn. Phụ nữ! Anh thật là hận thấu loại sinh vật này! Hết lần này tới lần khác Lãnh Phong nhất định yêu cô ta, yêu đến khăng khăng một mực như vậy. Ngay khi anh đem sự phẫn hận phụ nữ tiến sâu vào xương tủy, đi vào giữa máu thịt, cửa phòng đột Cô Vợ Trốn Nhầm Phòng; Bảo Bối Tình Cờ Của Tổng Tài; truyện ngôn tình hay nhất lãng mạn nhất; Oan Hồn Ở Hang Quỷ - Truyện Ma Có Thật Mới Nhất 2018; Mưa Vẫn Trải Lòng Quê Ngoại; Anh Yêu Em! Cô Bé Ngốc Của Anh; Món Ăn Riêng Của Bạn Gái Tổng Tài Mảnh đất này có số địa bộ 424 và sổ bách phần 841, cấp ngày 30/10/1929. Vì quá tin tưởng vào người quen nên bà Là “mất trắng” đất. Sau đó, cụ Tư đã canh tác trồng cây ăn trái và có dựng một căn nhà nhỏ sống ổn định trên đất này. Đến năm 1975, cụ Tư đã về Cô Vợ Nghịch Ngợm Chọc Nhầm Ông Xã Giàu Có Chương 3 Trong phòng không quá sáng, Sa Chức Tinh cũng không thấy nhìn rõ sắc mặt của anh nhưng vẫn có thể cảm nhận được anh đang nhìn mình, thậm chí còn có thể cảm nhận được cảm xúc trập trùng của anh. QABUq. “Dậy sớm vậy?”Minh Hạ đang đi qua khu vườn đến tiền sảnh đột nhiên lại nghe thấy có người nói. Cô nhìn bốn phương tám hướng cũng không thấy một bóng người liền cho mình đã nghe nhầm, lại tiếp tục đi về phía trước.“Em không nghe hiểu được tôi nói gì sao?” Một bóng đen ở góc vườn đi tới cười nhạt nói “Không phải em đang cùng thầy giáo học tiếng Nhật sao?”.Cô hơi kinh ngạc nói, “Anh tư, chào buổi sáng”. Từ sau vụ gặp mặt lần trước, anh mất tích gần một tháng trời, bây giờ tự nhiên lại chạy đến, khó trách cô nhất thời ngây người không kịp phản ứng.“Đừng gọi tôi là anh tư”, anh nghiêm nghị nói.“Tôi nhớ tôi đã nói rõ em không được gọi tôi như thế nữa rồi!” Anh thống hận cái cách xưng hô này của cô.“Sao vậy ạ?”. Cô thật sự không hiểu tại sao lại không được gọi anh như vậy. Rõ ràng các anh chị khác đều vui mừng chấp nhận mà, chẳng lẽ anh không muốn sao? “Em cảm thấy anh dường như không thích có em gái, nhưng sao lại thế ạ?” Minh Hạ tuy rằng anh đang bất mãn nhưng vẫn to gan do dự một lúc, chậm rãi buông lỏng tay, vẻ căng thẳng trên gương mặt cũng từ từ biến mất, cả người xem ra có chút thất đã nói sai chuyện gì sao? Tại sao anh đột nhiên lại mang vẻ thương tâm thế kia?“Anh yên tâm, em không cướp mất cha đâu”. Cô cảm thấy anh tư vì sợ cô chiếm mất thời gian của cha nên mới không thích cô.“Tôi đâu có ngây thơ như em nghĩ………” Anh nở một nụ cười thống khỏ làm Minh Hạ có chút chấn động.“Anh………….có thể nói cho em biết là chuyện gì có được hay không?”. Cô không thích nhìn vẻ mặt như vậy của anh, cô thà rằng nhìn thấy dáng vẻ hung hăng của anh còn cảm thấy việc này dường như có liên quan vô cùng lớn đến việc tại sao anh tư không thích cô ở lại đây.“Dựa vào cái gì mà em đòi hỏi tôi nói cho em biết?” Anh đột nhiên muốn trêu cợt cô.Dựa vào cái gì? Dựa vào……….. anh đã từng nói qua, anh không ghét em!” Cô nhớ lại rõ ràng anh đã nói thế mà, nếu không ghét cô thì cũng không thể không cho cô biết chứ?Anh nghe xong, ngớ ra một lúc rồi lập tức cười váng lên “Tôi lại tự mang đá đập vào chân mình rồi!”, còn bị cô bắt được nhược điểm của anh nữa không nói một tiếng kéo tay cô đi về phòng ruột anh, hiếu thắng và ham muốn độc chiếm nhưng không thể nắm bắt được trái tim của người chồng. Bà không thể tin vào chuyện này, thậm chí trước lúc chết còn không ngừng muốn chiếm lấy tất cả những gì thuộc về cha ở trước giường bệnh, anh thấy ánh mắt mẹ vô cùng phức tạp, đôi mắt đã từng vô cùng xinh đẹp nay lại tràn đầy đau thương, không cam lòng, u oán cùng bất đắc dĩ.“Ở trường có buổi học nên con đến muộn một chút”, Thức Minh giải thích.“Trường học…….. mẹ là mẹ con, hơn nữa đã sắp chết mà con còn có tâm trạng đi học!” Bà không thể tin nổi, dường như niềm hy vọng cuối cùng đã rơi im lặng không lên tiếng, chấp nhận oán thán không thể thổ lộ của mẹ.“Con là đứa con nhỏ nhất, mẹ thương nhất, mẹ…….”“Mẹ, con xin lỗi, con đã đến trễ” Anh thừa nhận bởi vì anh khó có thể chấp nhận thần kinh mẹ anh lại trở nên như vậy, làm cho người khác căng thẳng, mới từ từ đến người trong nhà không nguyện ý đến thăm mẹ, bao gồm cả cha, chị gái cùng anh trai. Bọn họ khó có thể tha thứ cho chuyện mẹ vì không cam lòng việc cha nuôi dưỡng tình nhân ở bên ngoài mà cầm dao ám sát cha. Mặc dù là cha có lỗi, vả lại trong lúc hỗn loạn mẹ đã đả thương mình, nhưng hành động của mẹ như vậy ai có thể chấp nhận chứ?”Thức Minh, mẹ thật muốn chết đi!”“Mẹ, mẹ đừng nói càn”. Anh biết mẹ nói thật nhưng không đành lòng dùng lời thẳng thắn khiến mẹ tổn thương. Vết thương có thể phục hồi nhưng oán hận ứ đọng đã lâu trong lòng đã thành tâm bệnh, không có thuốc nào có thể cứu được.“Cha con đâu? Sao lại bận rộn như vậy?” Bà càng nói càng kích là vợ chưa cưới của ông, là mẹ của bốn đứa con ông! Bây giờ bà đang muốn chết mà chẳng đáng để ông quan tâm một chút sao?Anh trầm mặc nhìn mẹ đang tuyệt vọng. Không phải anh không biết câu trả lời, nhưng anh không muốn giải thích nhiều.“Bận đến mức không thể có thời gian gặp mẹ? Suốt nửa năm nay không hề để ý đến mẹ!”“Tất cả mọi người đều đang bận mà mẹ, đừng nghĩ nhiều nữa”, Thức Minh không nhẫn tâm, tiến lên nhẹ ôm lấy người mẹ yếu đột nhiên cảm thấy mẹ rất đáng thương, cả tuổi thanh xuân đã qua trong cái nhà này, mà quay đầu lại cũng chỉ có một đứa con cùng bà trải qua đoạn cuộc sống ngắn ngủi cuối cùng này.“Mẹ yên tâm, cha sẽ mau chóng đến thăm mẹ”, anh tin lời nói dối thiện ý có thể an ủi được người khác.“Thức Minh, mẹ không muốn có người khác chiếm vị trí của mẹ, nữ chủ nhân của Tịch Mộc gia vĩnh viễn chỉ có mẹ mà thôi. Mẹ cũng không muốn cha con có đứa con khác, mẹ không muốn!” Từ trước đến nay ngay cả trong mộng bà cũng sợ những điều ấy xảy vốn luôn tỉnh táo lạnh lùng mà bị mẹ dọa cho phát sợ.“Được, được, không có, không có, con sẽ không có em trai, em gái nữa”, anh thề với yên lòng cười nói “Con trai ngoan, con không được quên lời nói ngày hôm nay. Con nhất định phải giúp mẹ, nếu không mẹ chết cũng không nhắm mắt………”“Mẹ!” Thức Minh thấy mẹ bắt đầu thở dồn dập, mắt trợn ngược lên vội vàng kêu to “Gọi bác sĩ đến!”“Mẹ không xong rồi…. Thức Minh…… Con nhớ…… Không được có mẹ khác…… Không được có em trai, em gái………..”Nghe anh lạnh lùng miêu tả tình huống lúc đó, trong lòng cô kinh ngạc không nói ra tư bề ngoài vô tình lãnh khốc đáng sợ, nói chuyện thì hung hăng nhưng lại kể chuyện cũ cho cô nghe, một chuyện mà cô nghĩ anh không hề muốn nhớ mắt đen trắng rõ ràng của cô chăm chú mãnh liệt nhìn anh.“Đừng nhìn tôi như thế!”, Tịch Mộc Thức Minh không nhịn được hét lên, anh ghét bị người ta nhìn chòng chọc không rời mắt như vậy.“Anh thật độc tài chuyên chế!” Minh Hạ cau mày nhỏ giọng oán trách.“Không ai có cam đảm dám cãi lại lời cảnh cáo của tôi”, anh nghiêm nghị tuyên cáo, trong lòng lại càng ngày càng thấy hứng thú. Trước đây chưa từng có ai nào dám đối với anh như vậy khiến anh có cảm giác mới mẻ, “Đừng có được đằng chân lân đằng đầu”.“Xin lỗi anh!”. Cô cúi đầu xuống không dám nhìn anh.“Đừng tưởng là tôi cho em biết chuyện này có nghĩa là tôi chấp nhận em. Từ trước đến giờ tôi không bao giờ keo kiệt nói cho người khác biết nguyên nhân thất bại của họ đâu”. Tháng này đến bái tế phần mộ của mẹ anh lại nghĩ tới những chuyện này nên mới “thuận miệng” nói cho cô ra thì cũng chẳng có gì lạ khi anh tư coi cô cùng mẹ chính là những kẻ đã xâm lược cái nhà này, hơn nữa còn dần dần xâm nhập vào Tịch Mộc gia hô phong hoán vũ ở Nhật Bản. Anh tư thừa kế tâm nguyện của mẹ anh, muốn làm một con sư tử bảo vệ lãnh thổ, đề cao cảnh giác với người mới tới, ngay từ đầu đã có ý đối địch với cô, vận sức chờ phát nhiên cô bật cười.“Sao vậy?”. Cô còn cười được?“Anh chính là ghét tất cả những ai có thể trở thành em gái anh chứ không phải là ghét bản thân em?”“Em cũng muốn làm em gái của tôi!”“Ghét với thích chỉ khác nhau một tí ti thôi, không chừng có một ngày anh sẽ thích em!”“Được lắm, học thêm được một tí tiếng Nhật lại để phản bác tôi?”, anh lạnh lùng châm chọc không nhịn được lại cười lên, “Thật ra thì anh là người rất dịu dàng”.Anh cau mày lại, thật sự nghi ngờ cô mà lại học giỏi tiếng Nhật sao, mà lại dùng từ “dịu dàng” để miêu tả anh?“Là vì anh không muốn làm tổn thương mẹ anh!” Mặc dù chính vì vậy mới khiến anh nhìn cô không vừa mắt, nhưng cô biết đây chính là chuyện thường tình của con người."Minh Hạ."Dạ?”, đây là lần đầu tiên anh tư gọi tên cô!“Em đơn thuần như vậy sẽ bị người khác bắt nạt, không cho em tùy tiện ra ngoài nói lung tung!”. Nhìn dáng vẻ không hiểu chuyện của cô, anh liền tức giận, trêu trọc cô là ngu ngốc nhưng anh cũng giận chính mình tại sao lại lãng phí thời gian cùng nước miếng mà thao thao bất tuyệt với cô, “Trong xã hội thượng lưu Nhật Bản, không thể lộ nhược điểm để người khác khi dễ”.Minh Hạ cười thầm, phát hiện ra anh tư nghĩ một đằng nói một nẻo, ngoài miệng nói không dễ nghe chút nào, nhưng tâm thật là tốt, cô càng muốn anh chấp nhận, cả đời làm em gái anh.“Bắt đầu từ mai em sẽ cùng tôi học tiếng Nhật”.“Sao lại thế ạ?” Cô kinh ngạc hỏi.“Cha bảo tôi dạy em”, cho dù anh không tình nguyện, nhưng khó mà cãi lại lời cha.“Vậy …làm phiền anh ạ”, cô cười rạng rỡ.“Biết sẽ làm phiền tôi là tốt rồi”, anh có chút mất kiên nhẫn, phiền toái phất phất tay một cái.“Tứ thiếu gia, cậu dậy rồi ạ?”, Tiểu Lâm phu nhân máy móc ở ngoài cửa gọi to.Dậy rồi”, anh theo thói quen đáp lại, hoàn toàn không để ý đến việc Minh Hạ vẫn còn ở trong phòng Lâm phu nhân bước vào, thấy Ngũ tiểu thư mới đến lại xuất hiện trong phòng Tứ thiếu gia, trong ánh mắt có chút kinh ngạc, nhưng bà nhanh chóng lấy lại ánh mắt hờ hững, “Chào buổi sáng, thiếu gia, tiểu thư”.Quả nhiên là quản gia đã trải qua sóng to gió lớn, cho dù thấy chuyện kỳ lạ cũng không dao động. Nhưng mặc dù bà không nói, Tịch Mộc Thức Minh cũng biết bà đang nghĩ gì, tại sao Minh Hạ vốn không được hắn ưa thích lại ở đây vào lúc sáng sớm?Minh Hạ có chút lúng túng gật đầu nói, “Tôi về phòng trước” rồi đứng lên, vội vàng đi ra khi cô đi, Tịch Mộc Thức Minh giống như không để ý, đột nhiên dùng giọng nói không chút biểu lộ nói với Tiểu Lâm phu nhân “Muốn cho ai ra vào căn phòng này là quyền của tôi”, anh muốn như thế nào thì được thế ấy, người khác không được quản, cũng không được quan những lời này khi vào tai Tiểu Lâm phu nhân thì bà lại nghĩ không phải anh đang công khai biểu lộ chủ quyền mà là đang cố ý phản đối bà quấy rầy hai người bọn đã phục vụ ở Tịch Mộc gia bốn mươi năm, so với ai khác đều hiểu chuyện hơn rất nhiều. Truyện Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám Sao – Ôn Giai Kỳ – Hoắc Hạc Hiên. Tác giả 309 Thể loại Ngôn tình Trích Chương 1 truyện vợ yêu đem con bỏ trốn sao em dám “Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái nhìn xuống thì thấy trong trong phòng khách phía dưới, ngoại trừ người đàn ông có ngày đêm mong nhớ thì ở bên cạnh anh còn một người phụ nữ khác. “Hoắc Hạc Hiên, mày có ý gì? Tạo bảo mày về chờ con chào đời, mày lại dẫn người phụ nữ này về có ý gì?” “Tôi có ý gì không ông rõ à? Tôi đã nói từ trước, tôi không có bất cứ liên quan nào đến cuộc hôn nhân này. Người phụ nữ tôi muốn cưới là Cố Cần Mai, bây giờ cô ấy đang đứng cạnh tôi!” Hoắc Hạc Hiên mặc một chiếc áo khoác màu đen mỏng, khuôn mặt anh tuấn như được điều khắc tỉ mỉ, đôi mắt đen sâu thẳm như băng lạnh. Anh nhìn chằm chằm người ba này, cả người nhìn qua như được bao phủ bởi một lớp sương lạnh! Ông Hoắc nghe thể thì lập tức giận sôi lên. “Đứa con bất hiếu này! Mày có biết bây giờ Giai Kỳ đã sắp sinh rồi không? Vậy mà mày lại nói như thế?” “Vì sao tôi không thể nói? Lúc trước nếu không phải trong đêm tân hôn mấy người tính kế tối thì sẽ có cái thai đó sao? Tôi nói ông biết, nó vốn không xứng có mặt trên đời này!” Im lặng. Ôn Giai Kỳ đứng trên đầu bậc thang chỉ cảm thấy trong lồng ngực như có thứ gì đó đâm mạnh, cơn nhau như tan nát cõi lòng truyền đến. Cô đứng nơi đó, trước mắt tối đen, cuối cùng không nghe thấy gì nữa. Anh nói… Con của cô không xứng có mặt trên đời này! Cô bắt đầu lung lay sắp ngã. “Ối! Mợ chủ!” Bỗng nhiên người giúp việc chú ý đến cái gì đó, bị dọa đến mức kêu lên một tiếng sợ hãi. Trong phút chốc, toàn bộ người nhà họ Hoắc đều bị chấn động. Mà hai ba con đang tranh cãi dưới lầu cũng chợt ngẩng đầu lên nhìn về phía trên. Đúng là một người phụ nữ có thai với chiếc bụng to. Nhưng mà bây giờ cô đang đứng ở đầu bậc thang, rất nhiều chất lỏng màu đỏ từ dưới váy của cô chảy ra. Sắc mặt của Hoắc Hạc Hiến hơi thay đổi. “Hoắc Hạc Hiên, tình yêu của anh… Thật đúng là vĩ đại, giẫm lên hài cốt của con mình để có được hạnh phúc. Nửa đời sau của anh… Ngủ có yên ổn không?” Lúc cuối cùng khi Ôn Giai Kỳ ngã xuống, cô nhìn chằm chằm người đàn ông này, chỉ nói một câu như thế. Đây là câu nói đầu tiên từ khi cô và anh kết hôn! Trong giây phút đó, Hoắc Hạc Hiên run lên. Còn chưa kịp lên tiếng, cô đã ngã mạnh xuống đất! “Nhanh đưa đến bệnh viện đi, nhanh đi!” … Mấy phút sau, cuối cùng Ôn Giai Kỳ bị hôn mê được đưa đến bệnh viện với tốc độ nhanh như chớp. “Hạc Hiên, anh đừng nghĩ nhiều như thế, chuyện này không liên quan đến anh. Đã thời nào rồi mà còn ép hôn, lại dùng thủ đoạn như thế, người phụ nữ kia còn dám nguyền rủa anh. Hạc Hiên…” Trong sảnh yên tĩnh, Cố Cần Mai muốn khuyên nhủ. Nhưng mà không ai ngờ, lời nói còn chưa nói xong thì người đàn ông chưa từng tức giận với cô ta đột nhiên nhìn cô ta với ánh mắt hung dữ! “Cô câm miệng cho tôi! Chuyện nhà họ Hoắc tôi khi nào đến lượt cố chen miệng vào?” Anh hung dữ cắt ngang lời cô ta, trong phút chốc ánh mắt trở nên vô cùng đáng sợ! Lập tức Cổ Cẩn Mai hơi run rẩy, nhưng cũng không dám nói gì. Ôn Giai Kỳ, đồ để tiện này! Tốt nhất là cô đừng trở về nữa, chết trong phòng sinh đi, một lớn một nhỏ đều mất mạng như thế mới tốt nhất. Theo dõi Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám Sao tại Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé! Converter ngocquynh520Edit Su_riThể loại ngôn tình hiện đại, ngược vì cha mẹ chia tay cho nên Kiều Minh Hạ lại theo mẹ tái giá, ngày đầu tiên bước vào cửa thì cô đã phải chịu khổ bởi người anh trai mới ghét bỏ nào anh ta cũng chỉ coi thường ý tốt của cô mà còn chê cười, hơn nữa còn đe dọa mặt với sự lạnh lùng của anh ta, cô quyết định nhẫn nại thuyết có thể biết được, tên đàn ông tồi tệ này lại tổn hại đến luân lý đạo những cường hôn cô, còn bắt cô trở thành người phụ nữ của anh Mộc Thức Minh anh dám thề cho đến bây giờ cô không phải em gái của anh vì uất ức mà chết, làm sao anh có thể tiếp nhận hai mẹ con bọn đứa con gái riêng kia lại muốn dùng sự ôn nhu dịu dàng tới cứu gia tộc hắc đạo bọn cười! Con gái của hồ ly tinh sao có thể là thiên sứ chứ!Vậy mà, sự đơn thuần, thiện lương của cô lai khiến anh có chút động lòng……Không thể! Đối với bọn người xâm nhập này, anh tuyệt đối không thể mềm lòng… Nhóm dịch Thất Liên Hề Hề cảm nhận được sự ấm áp từ trong lồng ngực của đối phương, cố gắng nhẫn nhịn mà nằm im trong sự ấm áp ấy. Mặc dù cả đêm hôm qua không hề được nghỉ ngơi, khiến cho cả người cô vô cùng mệt mỏi, nhưng cô không hề hối bị đã rất lâu, chỉ vì muốn đem chính bản thân mình trở thành món quà quý giá nhất để tặng đương với Triệu Trạch Cương cũng đã được 2 năm, mỗi lần Triệu Trạch Cương muốn thân mật với cô, đều bị cô dùng những lời dịu dàng để từ chối, cô không muốn buông thả mà giao nộp bản thân mình như lần này thì khác, ngày mai Triệu Trạch Cương phải xuất ngoại, đồng thời cũng là sinh nhật lần thứ 23 của cô!Trong một ngày quan trọng như vậy, theo ý kiến vô cùng kiên quyết của cô bạn thân thì nhất định phải là một phòng xa hoa trong khách sạn Hilton, đem lần đầu tiên quý giá nhất của cô mà tặng cho bạn Hề Hề vui vẻ mà ôm lấy hông của đối phương, ồ, thật không ngờ vóc người của Triệu Trạch Cương lại đẹp như một phân thì mập, bớt một phân thì gầy!Thật sự là vô cùng hoàn mỹ!“Hưmm...Dina, em dậy rồi?” người đàn ông ở phía trên đỉnh đầu nói “Hôm qua làm em phải mệt mỏi rồi!”“Dù thế nào thì cũng đừng nói như vậy, Trạch Cương, là em cam tâm tình nguyện!” Cố Hề Hề dùng hết sức lực mà ôm chặt lấy hông của đối phương, vô cùng hạnh phúc mà trả lời Cương...?Cố Hề Hề và người đàn ông đang được ôm đồng thời ngẩn người ra, thời gian đứng lại 3 giây, đột nhiên tách nhau ra, Cố Hề Hề từ trong hoảng loạn mà xoay người sang mở đèn ở đầu giường giường vừa mở lên, Cố Hề Hề liền nhìn thấy một gương mặt hoàn toàn xa lạ, lập tức sợ hãi mà thét lên “Anh là ai???”Nắm lấy chiếc chăn che lại toàn bộ cơ thể “Tại sao anh lại ở trong này?”“Đây là phòng của tôi! Cô là ai? Tại sao cô lại ở trong đây?” trên gương mặt của người đàn ông cũng đầy sự bất người của Cố Hề Hề vô cùng lạnh lẽo, trong đầu đang dâng lên một loại bất an không thể gọi thành tên “Đây là phòng 1216, là bạn thân của tôi tự tay giao cho tôi, người đàn ông trong phòng này hẳn phải là bạn trai của tôi...”“Haha!” Doãn Tư Thần cảm thấy thật sự đây chính là lí do tệ nhất mà anh từng nghe được, với giá trị của con người anh, không ít phụ nữ muốn xô đẩy nhau mà leo lên giường của anh, hôm nay lại gặp phải một người kêu oan “Ngay cả phòng của mình cô cũng không xem kỹ, lẽ nào chính là muốn leo lên giường của tôi? Còn viện cớ, nói đi, cô muốn bao nhiêu tiền?”Sự giễu cợt của người đàn ông đã xuyên thẳng vào trong đầu của Cố Hề Hề, khiến cô bình tĩnh trở lại, rốt cuộc là tối qua đã xảy ra chuyện gì?Cô nhớ cô đã uống rượu với cô bạn thân Lâm Tiểu Nhã, vì tối qua Tiểu Nhã phải bay đến Milan để tham gia buổi biễu diễn thời trang, vì để chúc mừng cho cô lại được đứng trên sân khấu quốc tế, đồng thời cũng chúc mừng sinh nhật của chính đã uống rất nhiều, Tiểu Nhã không ngừng thúc giục cô phải giữ Triệu Trạch Cương lại, dù sao Triệu Trạch Cương cũng phải ra nước ngoài vài năm, dường như có ma xui quỷ khiến mà cô cũng đồng ý theo, sau đó cầm thẻ phòng Tiểu Nhã đưa, quét thẻ đi vào tại sao người đàn ông trong phòng lại không phải là Triệu Trạch Cương?“Cái gì mà bao nhiêu tiền? Tôi không cần tiền, Triệu Trạch Cương đâu?”Doãn Tư Thần nhíu mày, hình như người phụ nữ trước mắt thật sự có gì đó rất kì lạ, hình như trước đó cô cũng nói “Trạch Cương?” Chẳng lẽ thật sự là bọn họ đã bị đặt bẫy sao?Tối qua, rõ ràng là anh hẹn với Dina, có người quẹt thẻ đi vào, lúc đó cũng không mở đèn, mà mùi nước hoa của người phụ nữ này cũng là mùi Dina dùng, anh cũng tự cho rằng Dina đã đến, nhưng lại là người phụ nữ ở trước mặt đang định hỏi, điện thoại lại vang lên, nhìn thấy số điện thoại là của Dina.“Dina, chuyện gì vậy?”Điện thoại truyền đến giọng nói vô cùng áy náy của Dina “Tư Thần, xin lỗi anh, hôm qua em nhận được lời mời đến Milan, bọn họ muốn mời em làm vedette. Tối qua 8 giờ em đã bay sang Milan, anh biết đó, làm người mẫu trước nay vẫn luôn là mơ ước và mục tiêu của em, em không muốn bỏ lỡ cơ hội này, anh tha lỗi cho em có được không anh? Đúng rồi, tối qua em có đưa đến cho anh một món quà, cũng coi như là quà bồi thường, anh có hài lòng không?”“Quà?” ánh mắt của Doãn Tư Thần trầm xuống, khó hiểu mà nhìn người phụ nữ khoác chiếc áo choàng tắm đi khắp tìm người tên Triệu Trạch Cương, trong đáy mắt có chút hứng thú không thể nói rõ.“Đúng vậy, món quà này là em ngàn tuyển vạn chọn đó, cô ta vẫn còn là xử nữ chứ, cảm giác tối qua có phải là cũng không tệ lắm đúng không?” Dina hỏi một cách dè dặt.“Đương nhiên không tệ, có một người bạn gái quan tâm tỉ mỉ như vậy, sao có thể kém được chứ? Nếu em thích làm người mẫu như vậy, vậy thì ở Milan biểu hiện cho tốt đi!” Doãn Tư Thần nói xong câu này thì tắt này, lúc này Cố Hề Hề đã tìm khắp phòng cũng không tìm được Triệu Trạch Cương, cô không thể nào tĩnh táo được nữa!Nước mắt cứ như thế mà tuông trào, cô đứng ở góc tường, khóc nức nở, cơ bản là không hề để ý đến người đàn ông đang dùng ánh mắt vô cùng phức tạp mà nhìn Tư Thần cất điện thoại đi, mặc kệ người phụ nữ này rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, nhưng rõ ràng cô cũng không phải là người đến phục vụ cho anh, món quà mà Dina đưa tới có lẽ cũng không phải là cô. Nhưng, cho dù cô là ai, chuyện xảy ra hôm nay, nhất định không thể nói ra tìm chiếc áo khoác, lấy tập chi phiếu, viết lên xoàn soạt rồi xé ra, nhiều tiền như thế, chắc cũng đủ đến im miệng rồi chứ? Chi mới kết hôn vào đầu tháng 11, giờ thì đầu tháng 12 đã bắt đầu đổ bể chỉ vì tình huống dở khóc dở cười này. Tùng lớn lên trong một gia đình đơn thân, từ nhỏ đã sống với mẹ, vì thiếu tình thương của cha nên tính cách của anh có chút thiên về phụ nữ. Trước khi quyết định kết hôn với Tùng, Chi đã lo lắng và dắn đo trong một thời gian. Nhưng lúc đó tình yêu đang dào dạt, trái tim treo lơ lửng trên không cuối cùng cũng rơi xuống đất, mặc chiếc váy cưới vào. Kết cục là cô ấy mới kết hôn vào đầu tháng 11, giờ thì đầu tháng 12 đã bắt đầu đổ bể. Nguyên nhân khiến Chi suy sụp là vì mẹ chồng. Mẹ chồng luôn đi nhầm vào phòng của Chi và chồng cô, thậm chí có lúc rõ ràng là không nhầm, nhưng lại cố tình ẩn nấp bên trong. Khi còn nhỏ, vì mẹ quá cưng chiều nên tính tự lập của Tùng tương đối kém. Hiện tại dù đã lập gia đình nhưng anh này vẫn rất phụ thuộc vào mẹ. Nếu gặp chuyện quá lớn, anh sẽ đi hỏi xem ý kiến của mẹ thế nào. Khi cả hai cùng nhau thảo luận về vấn đề gì đó, anh cũng kết tthúc bằng việc "mẹ có đồng ý với nó không" hoặc "mẹ thấy nó có hiệu quả không". Đối với điều này, Chi vẫn có thể chấp nhận được, thậm chí cô còn tự cười nhạo bản thân và cho rằng "nếu một ngày chồng mà hai lòng thì nếu mẹ chồng không đồng ý, anh còn lâu mới dám làm bừa". Tuy nhiên, chính vì tính "không có khả năng tự lập" của Tùng mà mẹ vợ đặc biệt lo lắng cho anh. Bà thậm chí còn lo lắng về việc liệu anh có làm tình với vợ mình không? Một lần, Chi và Tùng đang "chơi đùa" thì mẹ chồng bất ngờ xông vào. Lúc đó, vì không ngờ mẹ chồng sẽ vào nên khi Tùng kêu Chi đóng cửa, cô chỉ khép vào chứ không khóa từ bên trong, kết quả là mẹ chồng vặn nhẹ cửa là mở được. Bà mẹ chồng thấy Chi và Tùng đang "vật lộn" trên giường, nói "Mẹ vào nhầm phòng", rồi lui ra ngoài, nhưng khi định đóng cửa, bà lại nói "Đừng đùa nghịch nữa" cứ như thể họ chỉ là những đứa trẻ lên 3. Và điều này đã xảy ra vài lần sau đó. Ảnh minh họa Mẹ chồng Chi năm nay mới ngoài 50 tuổi, sức khỏe và tinh thần rất tốt, làm sao có thể vào nhầm phòng được? Điều này rất bất hợp lý. Tuy nhiên, cô không thể trực tiếp chất vấn. Từ rất lâu, Chi đã biết chuyện mẹ chồng con dâu, dù trong lòng có trăm mối xáo trộn nhưng với tư cách là người ít tuổi, cô vẫn có thể bao dung. Cô hiểu nếu mối quan hệ của mình với mẹ chồng không tốt, quan hệ của cô với chồng cũng se giảm đi rất nhiều. Tuy nhiên, sau khi mẹ chồng luôn lặp lại việc "đi nhầm phòng", Chi cuối cùng đã phàn nàn về "ý thức chỉ đạo" của mẹ chồng với Tùng nhưng chồng cô nói rằng thực tế, mẹ anh không thể ngừng lo lắng cho anh. Chi nói "Mẹ lo lắng cho anh về điều gì? Mẹ sợ em bắt anh?". Tùng đáp "Em đừng suy nghĩ nhiều về chuyện đó. Mẹ con anh sống dựa vào nhau từ nhỏ, khi anh chưa kết hôn, mẹ thường mở cửa xem anh đã ngủ chưa. Mẹ luôn kiểm soát anh rất nghiêm ngặt vì sợ anh mải chơi mà không ngủ". Chi hiểu được những nỗ lực cực nhọc của mẹ chồng. Tuy nhiên, đôi khi mẹ chồng quan tâm đến chồng cô quá mức. dù sao thì anh ấy cũng không còn là một đứa trẻ nữa. Con trai đã có gia đình rồi nhưng lại quan tâm đến anh ấy như một đứa trẻ lên ba, điều này thực sự khó chịu. Và điều khiến Chi không thể chịu đựng hơn nữa là Tùng đôi khi thực sự giống như một đứa trẻ lên ba, vui vẻ tận hưởng tình yêu thương từ mẹ của mình. Bởi vì mẹ chồng thường vào nhầm phòng của họ vào thời điểm quan trọng khi hai vợ chồng đang háo hức yêu đương, cho nên Chi bỗng mắc một loại bệnh thần kinh. Tức là mỗi khi trở về phòng, cô bắt đầu lo lắng không biết khi nào mẹ chồng sẽ bất ngờ "đột nhập" để còn khóa cửa mỗi khi bước vào phòng mình. Cuối cùng, cô chỉ thấy an tâm khi chắc chắn rằng cửa đã được khóa trước khi đi ngủ. Tuy nhiên, điều khiến Chi không ngờ tới là dù đã khóa trái cửa nhưng mẹ chồng lại xuất hiện trong phòng họ như một bóng ma. Chuyện là đêm trước, Chi và Tùng đang ôm hôn nhau say đắm, lúc đang lăn lộn trên giường, cô thấy rèm cửa chưa đóng nên tới kéo lại thì phát hoảng vì không ngờ mẹ chồng nấp sau tấm rèm. Ảnh minh họa Mẹ chồng nói "Vừa rồi mẹ đi nhầm phòng, định ra ngoài thì thấy con đã về. Sợ con nói mẹ tự ý vào phòng khi hai đứa đi vắng nên mẹ đành trốn sau rèm cửa, cố gắng tìm cơ hội để lẻn ra ngoài. Thế nhưng con luôn ở đó. Mẹ đứng đợi lâu quá nên xỉu lúc nào không biết". Vậy là mẹ chồng lại vào nhầm phòng? Trước đây, mẹ chồng đi sai phòng khi Chi và chồng đã có trong, giờ thì mẹ chồng lại đi nhầm trước cả khi vợ chồng cô ở trong phòng? Làm thế nào để mẹ chồng hết đi nhầm phòng bây giờ? Chi nhẩm tính, trong 1 tháng sau khi vợ chồng cô kết hôn, vì dịch bệnh nên hai vợ chồng không đi tuần trăng mật, mẹ chồng đã vào nhầm phòng tân hôn của họ cả tháy... 18 lần. Cô thực sự bị phá hủy vì điều này nhưng không biết giải quyết thế nào? Trước vấn đề nan giải của Chi, có lẽ cả mẹ chồng và chồng cô đều phải thay đổi tư tưởng thì mới mong giải quyết được vấn đề. Cha mẹ lo lắng cho con cái là chuyện bình thường, nhất là mẹ Chi và chồng cô lại sống nương tựa vào nhau từ bé, tình cảm sâu đậm, thói quen cũng đã ăn sâu. Thiết nghĩ trước tiên Chi cần bày tỏ suy nghĩ thẳng thắn với chồng cô, cho anh ấy thấy mình hy vọng chồng sẽ tự lập hơn trong cuộc sống và có suy nghĩ độc lập so với mẹ. Như chồng Chi nói, vì mẹ chồng luôn lo lắng cho anh ấy như một đứa trẻ thì người chồng phải chứng minh được cho mẹ anh rằng mình đã lớn, có cuộc sống riêng cần được tôn trọng, có như vậy, mẹ chồng mới yên tâm về anh. Còn nếu đã dùng mọi biện pháp mềm mỏng mà không giải quyết được vấn đề, có lẽ vợ chồng bạn nên tính đến giải pháp xin ra ở riêng. Hãy xin phép mẹ chồng bạn một cách khéo léo để tránh làm tổn thương mối quan hệ mẹ chồng - con dâu. Theo Hoàng Lan - Vietnamnet Phản hồi Báo Lượt xem20/05/2022Không được đăng tải lại nội dung khi chưa có sự cho phép của nhà sáng tạobili_1024201708 0 Người theo dõi 19 Videos

cô vợ trốn nhầm phòng